Home / Góc trái tim / Gửi cậu, Bảo Bình – Mùa mưa đầu trong trái tim của tớ…

Gửi cậu, Bảo Bình – Mùa mưa đầu trong trái tim của tớ…

Tớ đang ngồi trước khung cửa sổ của một tòa nhà ba tầng giữa thành phố đầy những âm thanh hỗn tạp, bỗng nghe như tiếng cậu từ quá khứ vọng về, có phải cậu đó không? Tớ nguyện cầu trước vị thần của Mưa, vị thần của Gió, trước thần Thời Gian, mong họ mang cậu trở về bên tớ, để tớ được sống lại những ngày thật trong, thật ấm và thật đẹp như quá khứ thuở nào. Tớ nhớ cậu nhiều lắm!

Mưa…

Tớ nghe thấy trước lúc nhìn thấy. Tiếng gõ vào lá lộp độp, gõ lên mái hiên tí tách. Chuông gió bên cửa sổ khẽ khàng leng keng. Người ta, ai cũng bảo rằng mưa đẹp, mưa lãng mạn, riêng tớ chỉ thấy mưa buồn, lạnh, cô độc và… giống cậu! Một nỗi buồn hoang hoải và vô định, chẳng biết tại sao. Ừ thì buồn, nhưng mà tớ thích. Tớ lạ lắm phải không? Cuộc sống này, ai cũng chạy đi tìm niềm vui, chỉ riêng mỗi tớ làm bạn với nỗi buồn. Và cả cô đơn nữa. Sau này, khi lớn hơn một chút, tớ nhận ra rằng tớ thích mưa vì mưa rất giống cậu…

Mưa đến mang theo hình ảnh của cậu. Nhớ lắm!

Có lẽ cậu cũng chỉ là một cơn mưa vô tình ngang qua tớ, vẩy ít màu sắc và đường nét lên những ngày trắng xóa trong cuộc đời cô độc của tớ. Đã từng vui, đã từng giận, đã từng hờn ghen, đã từng cười, đã từng hạnh phúc mỗi giây phút ở bên cậu. Rồi cũng như một cơn mưa rào đến rồi sẽ tạnh, cậu lướt qua, rất nhanh. Nhưng những khoảnh khắc bên cậu, dù ngắn, cũng đủ để lại trong tớ những dư vị ngọt ngào.

Ngày xưa ấy… Tớ rất muốn quay về với cậu…

Nhớ ngày đầu đến lớp, một mình tớ giấu mặt xuống bàn trong giờ chơi, trong khi mọi người vui vẻ chạy nhảy trên sân trường. Cậu đến bên, nhẹ nhàng, bất ngờ, nụ cười ngọt lịm vu vơ như chút nắng trong mưa. Cậu lặng lẽ ngồi bên tớ, chẳng nói gì cả nhưng chỉ thế thôi cũng khiến tớ cảm thấy ấm áp hơn đôi chút.

Tớ bắt đầu làm bạn với cậu. Và tự mình gọi cậu bằng cái tên do tớ nghĩ ra: Moon. Dịu dàng và bí ẩn như mặt trăng. Cậu biết không, mỗi khi trời mưa tớ chung ô với cậu, ngẩng lên, chẳng nhìn thấy nước đâu nữa, chỉ thấy một màu xanh như bầu trời ngày nắng. Và lúc vô tình quay sang, đã thấy cậu mỉm cười. Nụ cười thật đẹp và thật buồn. Tớ bây giờ, vẫn thường đi bộ một mình dưới mưa, cầm chiếc ô xanh mong cậu quay trở lại bên tớ, nhưng có lẽ là chẳng bao giờ được nữa. Tớ phải đi đâu để tìm cậu đây, Moon?

Tớ chỉ chơi với một mình cậu ở những năm đầu cấp một. Đã từng vui cười, đã từng khóc ướt vai áo cậu khi ông ngoại tớ mất. Cậu lặng im an ủi, xoa đầu, xem tớ như một đứa trẻ con. Cậu, mãi mãi sẽ là người bạn mà tớ chẳng thể quên. Nụ cười ấy, hình bóng ấy, giọng nói ấy… tất cả những gì của cậu, tớ sẽ cất giấu nơi góc khuất trái tim.

Tớ đang ngồi trước khung cửa sổ của một tòa nhà ba tầng giữa thành phố đầy những âm thanh hỗn tạp, bỗng nghe như tiếng cậu từ quá khứ vọng về, có phải cậu đó không? Tớ nguyện cầu trước vị thần của Mưa, vị thần của Gió, trước thần Thời Gian, mong họ mang cậu trở về bên tớ, để tớ được sống lại những ngày thật trong, thật ấm và thật đẹp như quá khứ thuở nào. Tớ nhớ cậu nhiều lắm!

Có bao nhiêu cơ hội cho tớ được gặp cậu. Có lẽ, chỉ cần một cái quay lưng thôi là thấy được cậu, nhưng tớ lại chẳng làm như vậy. Chẳng lẽ duyên phận giữa tớ và cậu chỉ ngắn ngủi như thế thôi sao? Tớ đã khóc rất nhiều, rất nhiều khi phải rời xa cậu, đã hy vọng rất nhiều, rất nhiều về ngày nào đó được gặp lại cậu. Nhưng bây giờ, tớ nên từ bỏ thôi phải không Moon? Cậu từng nói với tớ, đừng sống với quá khứ, nếu có ngày tớ phải rời xa cậu, thì tớ vẫn phải mạnh mẽ mà bước tiếp, dù không có cậu ở bên.

Đã ngoéo tay với cậu ngày chúng ta chia xa…

Ừ, tớ hứa, tớ sẽ làm được mà!

Tạm biệt Moon, bạn của tớ. Tạm biệt cậu.

Nguồn: Mem giấu tên – Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Có thể bạn quan tâm

Song Ngư, chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau trong đời?

Đúng là trong chín tháng qua ta đã nhiều lần phá vỡ nguyên tắc của …